Truyện ngắn

Truyện ngắn

Tất cả các truyện ngắn mình sẽ post ở đây ^_^ các bạn muốn bình luận có thể mớ 1 topic riêng...đề nghị ko xipam. Toàn bộ truyện ngắn yêu cầu xin vui lòng post tại đây.Để tránh tình trạng lộn xộn trong Box ^_^
Fav Share FB

Chuyện chợ giời - Phan Hà Anh

Con Mươi vừa chửi vừa khóc, nước mắt nhễ nhại chảy tràn vào khoé môi, nó đưa bàn tay nhuốm nhựa chanh quệt ngang mũi tạo thành một vết nhọ dài quanh môi trên.

Nó nghỉ một lúc để sụt sịt rồi tiếp:

- Chúng mày cũng có chồng có con, sao chúng mày độc ác thế, tại sao cứ phải nói sau lưng bà rằng bà là con điên, con dở hơi, bà có ngu cũng bằng mười chúng mày,…

Người qua người lại ai có hỏi han gì nó càng chửi to, nó chửi cả những người an ủi nó, bởi nó bây giờ chẳng tin vào những lời hỏi han ấy tẹo nào, biết đâu là thật, biết đâu là giả. Người này người kia bàn bàn tán tán để biết nguyên do vì sao mà con Mươi lại tung hê cả cái chợ này lên mà chửi như vậy. Có cái gì to tát lắm đâu, cũng chỉ xung quanh việc con Mươi lấy vợ cho chồng nó.

Cách đây gần 5 năm cái chợ giời này chỉ có một vài người lèo tèo tụ tập ngồi buôn thúng bán mẹt với nhau, trong đó có vợ chồng con Mươi. Chúng nó mới cưới nên có chút vốn liếng, bàn nhau đến vùng xa mua chanh về bán. Con Mươi xấu xí, người nó lùn xủn, béo tròn như cái hạt mít, hai con mắt trố ra phía trước, mái tóc cụt lủn ôm lấy khuôn mặt tròn xoe đầy sẹo - di chứng của đậu mùa để lại. Còn chồng nó thanh niên quê, gà trống mới ra ràng nên trông không đến nỗi tệ lắm. Tuy mới cưới nhưng suốt ngày hai vợ chồng cãi nhau chí choé, thậm chí chửi nhau, gọi mày xưng tao nhưng thằng chồng không bao giờ đánh nó như một vài ông chồng của các bà chủ hụi khác.

Vì mua tận gốc bán tận ngọn nên hai vợ chồng nó bán giá rẻ, các bà các chị cứ đâm đầu đổ đuôi vào hàng vợ chồng nó. Con gà tức nhau tiếng gáy, mấy chủ thương rau quả còn lại ngồi trơ mắt nhìn vợ chồng con Mươi làm nên ăn ra nên phải tức, phải ghét, hay nói nó là con ẩm ương, con dở người. Của đáng tội, từ ngữ của con Mươi hay dùng nó cũng không được hoa lá cho lắm, nó cứ nghĩ sao nói vậy, chẳng kiêng nể ai, có động chạm đến ai người ta lại bảo: "Ối dời, con điên, không thèm chấp". Ví như một lần bán chanh quá đắt hàng, bao nhiêu khách khứa đang mua, nó hét chồng: "Anh có về trông hàng hộ tôi không, chúng nó ăn cắp hết bây giờ, nhất là con mẹ Hoa ấy". Mọi người sững lại mấy giây quay về phía "con mẹ Hoa" rồi tiếp tục cúi xuống bốc bới trong đám hổ lốn rau quả ấy. Con mẹ Hoa là một vị giảng viên đáng kính nhưng mua hàng của nó cứ thêm thêm bớt bớt vặt vãnh làm nó ghét cay ghét đắng, lúc nào cũng phải mắt liếc mắt trông. Đôi khi nó nghĩ thầm, mấy quả chanh của nó còn ăn cắp, chẳng biết mụ còn ăn cắp những cái gì nữa thì không biết.

Một năm, hai năm, ba năm, bây giờ tới năm năm rồi mãi mà con Mươi không có chửa, nó thèm một đứa con vô cùng, không chỉ vì bản thân nó mà còn vì chồng nó nữa, rồi họ hàng nội ngoại ai ai cũng hỏi han, đôi lần nó đã nghe lỏm con em dâu to nhỏ với bà chị chồng rằng nó "không biết đẻ". Nó điên lắm, định chửi cho một trận nhưng nghĩ sao lại thôi, nó chưa bao giờ cảm thấy buồn như lúc này.

Con Mươi vốn ít được học hành, nó không biết định nghĩa thế nào là hạnh phúc và thế nào là bất hạnh, nó chẳng mong chồng nó tặng nó hoa hồng làm gì, thứ ấy quá xa xỉ, đối với nó hoa hồng hay bắp cải chẳng khác gì nhau, nó chỉ cần chồng nó mua cho bữa ăn trưa hay cốc nước đá giữa trưa hè nóng bức hay dọn dẹp hộ nó sau buổi bán hàng thì bao nhiêu mệt nhọc tan biến hết. Đấy, hạnh phúc đâu phải thứ gì cao xa và khó tìm, hạnh phúc nằm trong những điều giản đơn như thế.

Ở cái chợ giời này ngoài buôn bán hàng họ, rau quả ra, người ta còn buôn bán thêm chuyện thiên hạ. Tận cùng xã hội có nhà bà Nga vỡ nợ, mẹ bỏ trốn, bố nghiện rượu, con giết người cướp của đi tù. Cao hơn một chút bà chủ tịch phường cặp bồ với ông phó chủ tịch, ông chồng biết chuyện nhồi máu cơ tim mà chết. Cao hơn nữa là thằng con ông chủ tịch thành phố đốt nhà ăn cắp xe hơi của bố đi đánh bạc… Một cái xã hội thu nhỏ, được đẩy từ mồm người này qua mồm người kia khiến nó càng li kỳ rùng rợn hơn. Và cái chuyện tại sao con Mươi lại lấy vợ cho chồng được coi là chủ đề nóng hổi nhất và điên nhất của tuần này. Người thì bảo con này ngu, rước voi về dày mồ, rồi có ngày ra dìa, thời buổi bây giờ có ai dở hơi lại đi làm cái chuyện "một ông hai bà" một cách tự nguyện như nó, người thương nó thì nghĩ thầm, chắc nó cực chẳng đã mới phải làm như vậy hoặc tại thằng chồng nó… Con Mươi chỉ im lặng, chẳng phản ứng gì, nói gì bây giờ, có nói sao đi nữa thì trong mắt người đời nó vẫn là một con ngớ ngẩn, đem hạnh phúc của mình đặt vào lòng bàn tay người khác.

Ngày cưới của chồng nó, nó ăn mặc thật đẹp, có cái áo cất trong tủ dành dụm mấy năm rồi hôm nay mới lôi ra mặc, chồng nó quần Tây sơ mi trắng gọn gàng, cũng lễ lạt, cũng trầu cau đàng hoàng, nó hứa với gia đình cô dâu, vợ mới của chồng nó, rằng nó sẽ đối xử với cô như chị em một nhà, không phân biệt vợ lớn vợ bé, rồi lăng xăng đi mời trầu mời thuốc bà con làng xóm. Còn chồng nó ngồi thừ một góc, chẳng buồn nhúc nhích, khói thuốc bay vòng vòng quẩn quanh.

Đêm động phòng, con Mươi nhẹ nhàng ý tứ về bên ngoại để lại chồng nó và cô vợ mới cưới, đêm ấy con Mươi không ngủ mà ra ruộng chanh ngồi khóc, nó thấy cái gì đang vụn vỡ trong tim.

Con Mươi cứ nhịn nhục mãi nhưng đến lúc hết chịu nổi cái nhìn thương hại kèm những lời nói tựa dao cắt vào lòng của người đời nên nó mới hoá điên, đứng giữa chợ vừa chửi vừa khóc, nó chửi người ta nhưng lại khóc cho mình.

***

Cái chợ giời hôm nay rộ lên tin vợ hai chồng con Mươi đẻ con trai, thằng bé kháu khỉnh ra phết, con Mươi khuyến mãi cả làng không lấy tiền chanh vì tin vui này. Bà giảng viên Hoa không cần ăn cắp cũng được đầy một túi chanh khệ nệ xách ra về. Ba tháng sau người ta nhìn thấy cả nhà nó bốn người quân quần ăn trưa trong đám chanh đang bán dở.

Viết từ những mảnh đời có thật
23/5/2008

TOP

Tình cũ - Nguyễn Thu Phương

[color="Blue"]Tình cũ

Nguyễn Thu Phương

Không kềm nổi nỗi thiết tha, anh nắm lấy bàn tay cô, bóp nhẹ âu yếm, và nâng niu đưa lên môi hôn, với ran ran cảm giác. Anh biết rõ mình đang muốn gì. Một người đàn ông từng trải tự ý thức rõ điều đang muốn.

Anh nhận ra cô ngay, dù cô bây giờ đã là một thiếu phụ trông đẫy đà và viên mãn, khác xưa rất nhiều. Mười lăm năm, thời gian đã kịp làm quá nhiều, và cả không kịp làm nhiều việc. Cô cũng nhận ra anh, và luống cuống. Anh thấy có những tia nhìn cảm động ấm áp trong mắt cô, đôi mắt đen và buồn, giờ đây sự mỏi mệt thấp thoáng. Cô cười, vẫn cái cười nhếch miệng quen thuộc. "Anh không ngờ gặp lại em ở đây", anh nói, "Vâng, em cũng không ngờ... Và anh có biết là... em đã nghĩ về anh suốt bao năm qua...". Lời của cô nghe rất thật lòng, thật đến xốn xang, day dứt. "Em bây giờ sống ra sao?", "Em có chồng và hai đứa con. Cuộc sống cũng bình thường như mọi người, không có gì đáng kể. Còn anh?", "Anh cũng không có gì để kể, hơn thế".

Họ dừng câu chuyện ở đó, vì nhạc đám cưới trỗi lên ồn ào náo nức, lẫn với những tiếng chúc tụng huyên náo. Anh muốn hỏi cô sao không đi đám cưới với chồng và con cô, rồi anh nghĩ hỏi vậy có thừa lắm không khi vợ con anh cũng chẳng có ở đây... Anh gắp cho cô, rót cho cô, săn sóc cô bằng cung cách ga-lăng của đàn ông từng trải. Anh uống bia, biết uống sẽ không đỏ mặt vì tửu lượng anh khá. Nhờ bia, anh hoạt bát và dạn dĩ, dạn dĩ và hoạt bát khác xa với chính anh của lúc không bia và của mười lăm năm xưa: đến hôn cô còn chẳng dám.

Rồi, lúc làm như vô tình để tay lên đầu gối của cô trong gầm bàn, thấy cô không gạt ra, cũng chẳng phản ứng, anh nghiêng người thì thầm vào tai cô, "Em tuyệt vời...", cô liền mỉm cười. Anh thấy trong nụ cười có sự tự tin của người đàn bà hiểu rõ mình hấp dẫn. Sự tự tin quỷ quái. "Mười lăm năm qua, anh chẳng thể quên được em", "Em vẫn còn giữ những bài thơ anh đã làm tặng em, những lá thư tình, quyển chép lời bài hát. Trời ạ, chữ anh dạo ấy thật đẹp và bay bướm... Còn có cả cái kẹp tăm cũ, một vài món quà. Toàn bộ được em gói lại, cẩn thận bỏ trong một cái hộp nhỏ, có lót dưới đáy bằng vải nhung mềm...", "chồng em không nói gì về việc ấy ư?", anh ngạc nhiên, lòng nao nao vui thích, "Anh ấy không thuộc loại đàn ông ghen vụn vặt. Ảnh biết rõ em thuộc tuýp phụ nữ lãng mạn, và cư xử tốt đến nỗi em thường xuyên có cảm giác phải mang ơn ảnh về sự độ lượng. Lẽ ra, được như vậy thì không nên ôm ấp mơ tưởng hình bóng người xưa nữa, phải không?!".

Cô hẳn không biết, những khi bất hòa với vợ, anh luôn tự day dứt rằng mình đã sai, vì đã không kiên quyết lấy cho bằng được cô. Cuộc sống hiện tại hễ có những thiếu hụt hạnh phúc, dễ khiến người ta liên tưởng tới những nhân duyên đã từng bỏ lỡ. "Một thằng đàn ông đã lỡ chuốc lấy bổn phận làm chồng, làm cha, thì phải biết tự xả xú-páp để lấy lại được sự thăng bằng trong cuộc sống. Cách tốt nhất là tạo lấy một góc riêng bí mật. Miễn khéo che mắt vợ", một tay bạn độ tuổi năm mươi đã "đưa đường chỉ lối" cho anh như thế. Anh không tốt lành gì, chỉ cố sao không quá hư hỏng. Lẫn lộn giữa những mảng tối đen của góc riêng đàn ông nơi anh, những hình hài đàn bà mờ nhạt loang loáng lướt qua không đọng lại ký ức, bóng dáng cô trong trẻo tình đầu thoắt rực rỡ, ẩn hiện, nổi bật, thường được anh nhớ đến nhiều, và tô vẽ lên thêm cũng nhiều. Cái cười nhếch miệng, đôi mắt đen buồn ngợp, nước da mịn rám nắng, một nhan sắc của sự hoang sơ nguyên vẹn, chưa vướng bận phấn son và những kỹ xảo cuộc đời...

"Anh muốn chúng ta rút sớm ra khỏi cái đám cưới này", anh nói dịu dàng sau khi món thứ tư được dọn lên. Cô ngoan ngoãn gật, đứng ngay dậy. Và cô đi ra, nhẹ nhõm thơ thới như chỉ chờ có thế. Anh nấn ná lại thêm giây lát cho phải cách, rồi cũng đứng lên đi theo, sau khi đã chào chiếu lệ những người xa lạ cùng bàn. Anh thấy cô chụp ảnh chung với cô dâu chú rể ngoài cổng hoa, vẻ thân mật đầy xã giao, sau đó cô đi ra bãi lấy xe. Lách mình thoát khỏi một đám đông cụng ly hào hứng, anh bám vội theo cô…

"Em có nhớ nơi này ngày xưa không?", "Nhớ chứ. Quán cà-phê kỷ niệm của chúng mình...", "Mười lăm năm qua, anh vẫn thường ra đây ngồi, đã chứng kiến quán đổi chủ mấy lần, chứng kiến tất cả những đập phá, sơn phết, sửa sang, lên đời...", "Lạ thật, em cũng thỉnh thoảng ra đây, một mình, để nhớ, để nghĩ về anh. Vậy mà sao ta lại không có duyên gặp nhau ở đây!". Anh nhắc những ngày xưa, vui lòng thấy nhắc tới đâu cô cũng đều nhớ theo tới đó. Như đồng vọng cuối chiều, anh gọi lên và nghe âm âm tiếng lặp. Không kềm nổi nỗi thiết tha, anh nắm lấy bàn tay cô, bóp nhẹ âu yếm, và nâng niu đưa lên môi hôn, với ran ran cảm giác. Anh biết rõ mình đang muốn gì. Một người đàn ông từng trải tự ý thức rõ điều đang muốn, và tự biết phải làm thế nào để đạt được mong muốn ấy.

"Em chờ anh một chút", anh nói và đứng dậy, tìm lối ra phía sau. Ở đó, anh móc điện thoại di động, gọi cho người bạn tuổi năm mươi mà anh vừa chợt nhớ đến. "OK", bạn vàng có kèm đôi lời chỉ dẫn. Trở ra, anh tính tiền nước ở quầy rồi về chỗ cô đang ngồi đợi, nói bằng một giọng tự nhiên nhất như ắt là phải thế: "Mình đi thôi em!", và hài lòng thấy cô ngoan ngoãn theo anh mà không hề hỏi đi đâu…

Căn hộ nhỏ kín đáo, có lối đi riêng, ở trên lầu 3. Họ gởi xe rồi leo lên một cầu thang xi-măng lở lói, rêu xanh xỉn bám. Cô cười, nói tiếp những câu chuyện bâng quơ khi nãy ở trong quán và trên đường, vẫn không thắc mắc gì về cái nơi mà họ sắp vào. Cô thật hiểu đời lại biết điều, anh nghĩ những người phụ nữ từng trải nên có các ưu điểm này. Cộng thêm ưu điểm lãng mạn đã có sẵn từ thời thiếu nữ. Mùi nước hoa dễ chịu của cô thoảng vào mũi anh, càng khiến anh thấy khao khát cô hơn. Anh tự hỏi liệu có phải như thế là không tôn trọng cô, khi mà cô trong anh là một hình ảnh đẹp đẽ cao vời và quá đỗi tinh sạch. Rồi anh tự trấn an: họ đang cùng nhau đi tới một cái kết có hậu, một thăng hoa tột đỉnh từ dư hương của tình yêu, ắt khác hẳn với những cuộc vui qua đường…

Khi cả hai leo lên đến nơi, rất thành thạo, anh lấy ra cái chìa khóa nhỏ được giấu trong gốc chậu bông kiểng sứt miệng kê nơi góc hành lang, và mở cánh cửa xanh tróc sơn. Căn phòng vắng chủ đón hai người bằng một vẻ lạnh tanh, ấn tượng thấy ngay là sự bừa bãi. Cô chưa kịp buông ra nhận xét nào thì anh đã nhẹ nhàng khép cửa, cẩn thận gác chốt sau khi đã mò được công tắc bật đèn lên cho sáng. Rồi, cố lấy vẻ thật tự nhiên, anh đi đến cái bàn không có ghế - nơi những cuốn tạp chí đủ loại bị quăng bừa bãi - nhanh chóng xếp dọn mớ hổ lốn.

Trong công cuộc tổng vệ sinh, anh bất ngờ vớ phải một hộp "Ô-kê, nhà vô địch", bèn vội vàng vừa liếc cô, vừa nhét tọt vào túi áo để phi tang, miệng lầm bầm rủa lão chủ nhà bê bối, lão bạn vàng tuổi năm mươi quý hóa. Dọn dẹp xong, anh xuống bếp, may mắn tìm được giữa đống mì gói và vỏ mì lộn xộn một chai nước suối còn nguyên vẹn. "Liệu có uống được không?", cô ngần ngại, anh gật đầu mạnh dạn quả quyết. Trong khi cô uống từng ngụm nhỏ theo kiểu của một con mèo con không khát, anh có dịp ngắm kỹ cô hơn. Cô đang diện một bộ váy khoác màu nâu, mốt đứng đắn, trang nhã và kín đáo, hơi già so với tuổi. Trái với anh, sơ-mi chim cò, quần tây kem nhạt, cà-vạt hoa hòe vợ anh sửa soạn cho, biến anh thành một quý ông bảnh chọe.

Uống nước xong, cô loay hoay không tìm đâu ra chỗ ngồi, đành ghé xuống mép cái giường đôi, (tuy cũ nhưng có trải nệm bọc vải hoa, là thứ duy nhất tươm tất ở đây), trên tay cô lúc đó vẫn còn cầm khư khư cái bóp. Anh sà đến bên cô, vịn nhẹ eo lưng và nói một câu tán tỉnh cũ xưa: "Em có biết là em đáng yêu lắm không!". Cô nhìn anh, đôi mắt đen dịu dàng, và cô gật, "Có thể". Thật nhanh, anh đột ngột choàng ôm lấy cô, định hôn lên môi cô, ngấu nghiến. Cũng lâu quá rồi anh không hôn đàn bà... Nhưng nhanh hơn, cô đã chuồi tuột khỏi anh, và, luồn tay lấy từ trong bóp đầm ra một thỏi kẹo gum, xé giấy, cô nhét tọt thanh kẹo vào miệng anh, sau đó phá lên cười bằng một tràng giòn tan, vô tư lự nhất.

Anh ngồi nhai sing-gum, ngẫm nghĩ. Cô khác nào tách Cappuccino thú vị, vừa ngọt ngào, nồng nàn, thơm tho, lại vừa lâng lâng đắng. Với cô, anh đốt nhanh giai đoạn chinh phục, song sự từng trải của cô khiến anh chẳng dễ chiếm đoạt. Nghĩ thế, thì cô đã quay lại, vẻ mặt tỉnh khô, tay bắt đầu nới lỏng cà-vạt trên cổ anh, rồi mở những cái nút áo của anh, thật từ tốn và khéo léo. "Túi áo anh có gì mà phồng lên thế này?", cô hỏi, tinh nghịch luồn tay vào lục lọi, và cái món mà cô lôi ra làm chính cô đỏ mặt. Anh lắc đầu phủ nhận, nhìn cô nằn nì, "Ta tắt đèn đi, em nhé?". Cô lại cười thành tiếng, và bây giờ thì cặp mắt đen không còn thấy vẻ u hoài dịu ngọt, mà sáng rực lên tinh quái, "Không, em muốn nhìn thấy anh trong ánh sáng minh bạch!".

Cái áo cởi xong, cô xếp lên bàn ngay ngắn, và trong khi anh vẫn còn lúng túng, thì cô tiến hành tiếp việc gỡ chiếc thắt lưng. Anh chặn ngang tay cô, "Em làm thế nghĩa là gì?", "Chẳng có gì đâu, anh. Chỉ vậy...". Anh bối rối, bia của nhiều cuộc nhậu, việc chơi thể thao gần đây thường xuyên bị bỏ bẵng, công việc bàn giấy ngồi nhiều hơn đi và năm tháng chồng lên tuổi đã làm cho anh mất sự mạnh dạn khi phải trần trụi dưới ánh sáng đèn, trước một phụ nữ không phải vợ, cũng không phải người thân, khi mà giữa cả hai vẫn còn khoảng cách.

Sau một lúc, cô chậm rãi nói, "Chồng em chắc chẳng bao giờ muốn em có những chuyện như thế này". "Chồng em…", anh nghe giọng mình dài ra mai mỉa, tuồng như trách móc, "Nếu em chính chuyên, sao không nói từ đầu, còn theo anh tới tận đây làm gì!".

Với lấy cái áo, anh khoác lại vào người. "Em đã là phụ nữ có hai con, đâu còn là nàng tuyệt vời của tình đầu xa xưa...", lời cô bộc bạch, hết hẳn giọng cười gây hấn, "Em xin lỗi, xin anh tha thứ. Nhưng em cần một sự vỡ mộng. Em muốn trục bỏ hình bóng đẹp đẽ của anh, cứ vướng vít mãi, ra khỏi đầu em bằng thực tế phũ phàng. Chỉ bằng cách này, từ nay em mới quên hẳn anh được…", "Sự vỡ mộng về một thần tượng tình yêu, chỉ dựa trên sự xuống cấp của hình hài và dung nhan, sau bằng ấy năm dâu bể... Không lẽ em cần ở tôi có vậy thôi sao!", anh cười khẩy, "Thế còn tâm hồn của một người đã luôn nhớ đến em, giờ ra sao, hẳn không làm em bận tâm?". Cô cúi đầu, lí nhí, "Mong anh đừng trách. Nhưng em an phận với con, với chồng. Em yêu họ…". Anh mệt mỏi, "Không, làm sao trách được khi em đã nói như vậy, chính tôi mới là kẻ có lỗi, đã rủ rê một người yêu không đủ gan dấn thân…". Cô chẳng nói gì thêm, lặng lẽ chào anh, một mình ra về.

Cô đi đã khá lâu, nhưng anh vẫn còn ngồi đờ, nguội lạnh. Cuối cùng, anh đứng dậy đi vào nhà tắm, tìm nước rửa mặt. Đối đầu tấm gương trên tường vàng ố, mắt anh chạm mắt gã đàn ông từ gương nhìn ra. Khuôn mặt gã no nê, trì độn, cái nhìn thẫn thờ, và áo sơ-mi của gã xộc xệch không cài, để lộ khoảng ngực trần bệ rạc, một làn da dãi dầu và tấm thân chưa già nhưng có đầy những dấu hiệu của sự buông thả không gìn giữ. Chẳng thể nào tin, cũng tấm thân và làn da ấy, mười lăm năm trước đã từng đẹp ngời ngợi, trẻ trung và rắn rỏi, sẵn sàng phô phang trước mọi mắt nhìn của đám đông soi mói. Có cái gì đó thật mâu thuẫn và bất nhẫn, một sự tỷ lệ nghịch giữa thân xác và tâm hồn con người ta thông qua thời gian… Thốt nhiên, anh thấy vừa thương, lại vừa chán ghét bản thân mình quá đỗi.

Tìm được thuốc hút trong túi áo, anh lặng lẽ bật quẹt, lặng lẽ nhả khói. Ừ, mà cái gã chồng của cô, gã đã bao nhiêu tuổi rồi kể từ mười lăm năm? Và khi áo xống bỏ ra, trông gã sẽ như thế nào? Còn cô, nếu thấy anh với một hình dung sắc diện khác thế này, có nghĩa là tương đối bắt mắt, thì liệu cô có nói với anh rằng cô rất yêu chồng con cô không?!...

Điện thoại reo ầm trong túi quần, anh lôi cái máy ra, thấy số của ông bạn vàng tuổi năm mươi. "Thế nào, tìm có được nhà không, có thấy chìa khóa không?", "À, có, có, đang ở trong nhà đây", "Tốt rồi, thôi, chúc vui vẻ như ý há", ông ta nói với một giọng đồng lõa, và cúp máy ngang, ra cái điều hết sức ý tứ…

nguồn evan.com.vn

TOP

Vé đêm Jazz- Phan Hồn Nhiên ! March 04, 2008

Hoan - Lạc đà cô độc
11 giờ đêm. Xe bus chuyến chót của ngày vào trạm. Vị khách cuối cùng bị tống cổ khỏi cửa xe. Tôi lếch thếch đi bộ xuyên qua đoạn đường vắng ngắt dài dằng dặc. Trên cao, giữa các vòm cây cổ thụ sẫm đen, đèn cao áp hắt xuống từng luồng sáng lạnh lẽo vô cảm.
Tôi co ro hai tray trước ngực, lạnh gáy. Trùm jacket lên đầu, tôi guồng chân chạy. Nhưng cũng chỉ được non nửa đường. Sau một ngày chìm lỉm trong công việc, sáng nghe lịch sử nghệ thuật trên giảng đường, chiều vẽ trang trí tại lớp, tối làm âm thanh ánh sáng ở quán bar, sức lực hoàn toàn rời bỏ tôi. Vừa lết chân uể oải, tôi vừa thở dốc như một con lạc đà ngu ngốc. Tôi vừa nói gì nhỉ? À, đúng, tôi rất giống loài lạc đà: Đôi mắt to quá khổ trên gương mặt nhỏ thó, mái tóc ngắn bù xù hơi ngật ra phía sau trên cái cổ còm nhom. Để che giấu cánh tay và đôi chân gầy kheo khư, trang phục quen của tôi là chemise lùng thùng, quần jeans dày cộp, bạc phếch ở mông và đầu gối. Mặc dù là cô gái 20, nhưng tôi chẳng hề ảo tướng sức hấp dẫn của mình. Tôi đãng trí, óc hài hước đi vắng. Do quá nhút nhát, mỗi khi hiện diện giữa chốn đông người, hoặc im lặng, hoặc tôi sẽ phun ra vài câu nói ngớ ngẩn làm đám đông im lặng đi vì ngạc nhiên, rồi sau đó học sẽ cười rộ lên như một cánh rừng đầy khỉ. Dù gượng nhẹ với kẻ kém cỏi, người nhà vẫn nhận xét về tôi một cách buồn rầu: “Ngày nào đó, nếu một chàng trai để mắt đến nhỏ Hoan, tất cả chó mèo trong thành phố sẽ mặc quần đùi!”. Hồi đầu năm học thình ***h xảy ra một chuyện bất thường. Ồ, chưa có chàng trai nào để ý đến tôi hết ráo. Mà tôi chính là tôi đã để mắt tới một chàng trai.
Đó là buổi sáng mưa lạnh, tôi đến trường sớm. Ngoài sân trời âm u. Sau khi chuẩn bị giá vẽ, tôi ngồi co ro giữa những cuộn giấy trong góc lớp, ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ bồng bềnh, bỗng tôi ngỡ như mình đang gối đầu lên đám mây xốp mềm, êm ái. Một đám mây phảng phất mùi thơm dìu dịu của gỗ và cỏ. Đám mây chạm phớt qua trán tôi, như một ngón tay ấm áp. Tất nhiên là dù ngủ mơ, tôi vẫn quờ tay, giữ đám mây thần kỳ ở lại bên mình. Vẳng đến tai tôi tiếng cười trầm khẽ. Mở choàng mắt. Đông đang cúi xuống bên tôi. Gương mặt cậu ấy rất gần, đến mức tôi có thể thấy rõ mấy đốm sáng trong đôi mắt nâu nhạt. Học cùng lớp đến gần hai năm, thú thật chưa bao giờ tôi đứng gần Đông quá 2 mét. Biết nói thế nào nhỉ, uh, huh, cậu ta thuộc về thế giới hoàn toàn khác biệt. Một thế giới của những người hoàn hảo, nụ cười hạnh phúc luôn nở rộng trên hàm răng trắng bóng, mặc quần áo đắt tiền, đi xe cộ lạ lẫm, trong đầu luôn có những vô số bí mật thú vị. Và xung quanh cậu ấy, cơ man các cô nàng thật xinh tươi... Đôi khi, tôi nhìn trộm cậu ấy từ xa, mơ mộng chút ít. Chẳng ai biết tôi đang nghĩ gì đâu. Một đôi lần, Đông bắt gặp mắt tôi. Cậu ta quay đầu, đổi nhìn sang hướng khác ngay. Thế mà lúc này, Đông lại quỳ, bàn tay ân cần đang kê cho tôi gối đầu trên chiếc áo khoác thơm và ấm.
Hoảng hốt, tôi ngồi chồm dậy, chộp cái áo, đưa trả cho Đông. Cậu ấy mỉm cười, chẳng nói gì. Khi đã hoàn hồn tôi chợt nhận ra trong phòng học còn một người nữa. Huy, Anh ta mới theo gia đình từ nước ngoài về, theo học dạng dự thính. Huy lạnh lùng và xa cách đến mức hồi đầu, tôi ngỡ anh ta quên béng tiếng Việt. Anh ta hay đi cùng Đông, hoặc ngồi một mình, chăm chú với cái ebook. Ngay cả lúc này anh ta cũng chẳng chú ý đến tôi mảy may. Nhưng kệ kẻ xa lạ ấy. Hít một hơi dài, tôi bối rối nhìn Đông vẫn đứng trước mặt tôi, hỏi ngô nghê:
“Có việc gì nữa không?”.
Đôi mắt nâu nhạt lấp lánh:
“À... Đông đang muốn nhờ Hoan một việc nhỏ. Nhưng mà thôi...”.
“Việc gì thế, Đông nói đi. Hoan làm ngay!” - Tôi kêu lên. Cậu ấy đang kiếm cặp vé xem nhóm Jazz Hà Lan diễn ở nhạc viện vào cuối tháng. Vé cực hiếm. Chỉ dân trong nghề mới có cửa đến xem chương trình này mà thôi. Nhưng tôi đoan chắc với Đông, thế nào tôi cũng tìm được cặp vé quý giá ấy.
Chơi piano chủ lực trong quán bar tôi làm việc là sinh viên năm cuối nhạc viện. Một mẫu người táo vát và rành mạch như cỗ máy đếm tiền. Chị ta cho biết đừng mơ xin vé mời. Muốn có thì mua lại giá cao.
“Bao nhiêu hả chị?” - Tôi nuốt nước bọt.
“500 ngàn!”. Bằng một tháng lương làm việc ở quán. Tôi quyết định nhanh:
“Em sẽ lấy một cặp!”.
Chị ta thản nhiên:
“Okay, vậy đưa một triệu!”.
Tôi im sững. Pianist dường như bắt được ta bàng hoàng trong tôi, mỉm cười trấn an:
“Một cặp vé đi với người yêu, không bao giờ là quá đắt, phải không?”.
Có lẽ vậy. Được nghe Jazz hiện đại, thứ nhạc tôi yêu thích nhất. Rồi đi cùng Đông. Hệt như một giấc mơ. Tôi gật đầu: “Ngày mai, chị ký luôn tháng lương của em nhé. Em đưa luôn chiếc xe đạp leo núi mới mua. Nó trị giá đúng 500 ngàn!”. Cỗ máy tính tiền mỉm cười:
“Em di chuyển bằng gì, nếu không có xe đạp nữa?”.
“Em đi xe bus!”.
“Chàng trai được đi cùng em nếu không biết được giá trị tấm vé, và không biết giá trị của em, đó chỉ là gã vứt đi!”.
Tôi nín thinh, hơi rụt cổ. Vì là một con lạc đà ngốc nghếch tôi không biết nói sao trước nhận xét kỳ lạ ấy.
... Gần đoạn về nhà. Dù mệt mỏi, bên trong tôi nở nụ cười rạng rỡ. Đôi vé ước mơ nằm trong túi áo khoác. Mai, tôi sẽ đứng trước Đông, tự nhiên và bình thản nhất, nói về hai chiếc vé đã có. Cậu ấy lặng đi mất thôi. Cậu ấy sẽ mời tôi đi cùng. Tôi sẽ mặc gì cho đúng kiểu nhỉ? Cái váy dài xám khói và áo len ngắn hồng tro. Tôi có nên tô chút son không? Chao ôi, tôi chẳng dám nghĩ xa hơn... Có âm thanh nhè nhẹ từ đâu đó. Một vệt đèn xe lướt qua rồi mất hút. Vệt sáng không đẩy dạt bóng tối, mà chỉ làm màn đêm căng mọng hơn. Vài bóng cây đen sẫm, dài bất tận. Gió rầm rì luồn trong cỏ dại, âm thanh khuếch đại lên nắp cống. Tốt nhất không nên ngoảnh phía sau. Tôi bước men theo vỉa hè, lắng nghe cảm giác hy vọng bí mật. Đột nhiên, đôi chân tôi đá lên thật nhẹ nhàng. Điệu nhảy ngẫu hứng, bất thần nở ra trong tôi nhịp điệu trần đầy hạnh phúc. Dù chỉ là một mình thôi.

Đông - Đừng nhìn vào mắt lạc đà
Bỏ quách hai tiết đầu, tôi ngồi caffee khuất sau góc hành lang. Khung cảnh yên tĩnh. Nắng xuyên qua các ô gạch. Tôi đang đọc Nắng tháng tám của Faulkner, bản tiếng Anh. Từ dạo đánh bạn với Huy, tôi bất đầu mượn vài quyển trong tủ sách khổng lồ của cậu ta tha về từ khắp nơi, đọc thử. Vài quyển khó nhằn. Nhưng quyển này thì thật tuyệt. Những trang sách gợi lên cảm giác hoang dã, bất chấp, bị ám ảnh, đầy khả nghi về những mưu mẹo của chính mình. Mấy điều đó thật gần với con người tôi.
Đôi khi, tôi cũng hơi chán ngán cuộc sống. Ba má tôi bận kinh doanh nên thu xếp, đặt tôi vào hoàn cảnh tốt đẹp nhất. Mọi thứ đến với tôi dễ dàng. Từ việc học hành, bạn bè, cho đến những cô gái. Chưa bao giờ tôi có ý định gắn bó lâu dài với bất cứ điều gì. Chiếc xe máy dù hài lòng đến mấy, khi chán, tôi bán phứt, tậu cái khác hay hơn. Vài tháng một lần, tôi đổi số mobile. Những cô gái ngốc nghếch hết chỗ nói. Họ luôn tin rằng tôi cần mọc ra trách nhiệm với họ. Mà trách nhiệm là gì? Là những cuộc trò chuyện lê thê vào cuối mỗi tối. Là chờ đợi đón đưa sau giờ học. Chậc, tôi có thể mời một nàng đi chơi, tiêu tốn kha khá cho vài món quà, nhưng xâm hại tự do của tôi thì đừng hòng. Tuy nhiên, tôi càng tỏ ra phớt lạnh, các cô gái lại càng bủa vây nhiều hơn. Biết sao được, trong chuyện này, tôi chẳng hề cố ý. Tuy vậy, phải đến khi Hoan, cô nàng mờ nhạt nhất khoa Thiết kế, tình cờ để lộ ra cô ấy cũng lưu tâm tôi, thì tình thế thật sự khôi hài. Bỗng dưng, tôi muốn dựng lên một trò đùa, thật **** rồ.
Tôi vẫn nhớ buổi sáng mưa hôm đó, Huy chở tôi đến trường bằng xe hơi nhà cậu ta. Cậu bạn này không thể hiểu được. Vẻ ngoài của Huy giản dị, không mảy may phô trương. Chẳng hạn chốc nữa, cậu ta sẽ kiếm bãi gửi xe cách trường hàng trăm mét, chứ không đánh xe vào giữa sân như vài thằng **** ti toe. Nhưng, những gì cậu ta biết, cách cậu ta nghĩ luôn khiến tôi giật mình. Một dạng người thông minh đáng sợ. Nghe tôi ba hoa tình cảm “thầm kín” Hoan hướng về tôi, cậu ta cau mày khó chịu:
“Cô bé ấy không phải túyp dành cho cậu đâu!”.
Tôi cười phá lên:
“Chỉ cần tớ nhìn vào mắt, cô nàng sẽ tan ra như miếng fromage ném vào chảo nóng!”.
Huy đạp thắng gấp, khiến tôi suýt nhào về phía trước. Rồi xe lại lân bánh êm ái trên đường.
Vào lớp thật ngẫu nhiên, tôi và Huy bắt gặp cô nàng lạc đà ngủ gật trong góc phòng vẽ. Bộ dạng Hoan y hệt đứa bé thơ ngây, nhưng cũng thật giống một kẻ kiệt sức vì làm việc quá tải. Huy cởi áo khoác, xếp vuống vức, đặt nhẹ dưới đầu lạc đà. Thật ngộ nghĩnh, cô nàng mỉm cười trong mơ, cánh mũi trắng bé xíu hít thở nhè nhẹ. Chấm tay vào hộp pastel đó để quên, tôi lại gần định quyệt mấy vệt râu trên mặt Hoan. Bất thần, cô nàng choàng dậy. Tôi giấu vội bần tay. Tưởng áo khoác của tôi, Hoan trả lại, mặt đỏ ửng. Tôi liến thoắng về cặp vé Jazz vớ vẩn, nhờ lạc đà tìm giúp. Cô nàng sập bẫy tức khắc. Chứng kiến tất cả những điều ấy, Huy hoàn toàn im lặng.
... Đã đến giờ giải lao. Những chỗ ngồi trong quán đông dần. Một cái bóng rụt rè đổ xuống trang sách. Hoan đứng trước mặt tôi, bối rối vặn ngón tay.
- Có việc gì không, lạc... à Hoan? - Suýt nữa thì tôi buột miệng.
- Đã có vé nghe Jazz Hà Lan tối nay! - Hoan nói khẽ, đưa ra chiếc vé nhỏ
- À được đấy! - Tôi đưa tay cầm vé hờ hững, nhìn lướt qua, hỏi cho có chuyện - Kiếm vé mời khó không?
- Cũng không khó lắm... - Hoan thì thầm, như muốn nói gì thêm.
- Cảm ơn nhé. Tôi sẽ hỏi xem ai thích nghe Jazz, tối nay rủ đi cùng kẻo uổng vé mời - Tôi nói nhanh, chấm dứt câu chuyện vô vị.
Trong khoảng khắc ngắn, đôi mắt to tướng của Hoan nhìn thẳng vào mắt tôi, chết sững, rồi hóa thành hai tấm kính lớn chao đảo dữ dội. Chà đừng bao giờ nhìn mắt những cô nàng ngốc nghếch. Sẽ rất khó chịu. Tôi thoát ra khỏi cảm giác khổ sở đó bằng cách quay trở lại quyển sách đọc dở. Huy cầm cái ebook đi ngang qua, không dừng lại. Bóng cậu ta khuất ngay giữa nắng.

Huy - Nụ hôn trên trán lạc đà
Suốt buổi chiều, tôi không sao tập trung vào bản thiết kế trên máy Mac. Tôi nhìn lên trần nhà, nghĩ về lạc đà bé bỏng. Thật kỳ dị, mỗi khi hình dung gương mặt Hoan, rồi dáng vẻ ngây thơ vụng về của cô, tôi xúc động thắt tim. Trên đời này, có một số ít người thật đặc biệt. Họ cất giữ mối dây hạnh phúc của bạn. Họ gợi lên trong bạn bao nhiêu ký ức tốt lành. Một cách mơ hồ, bạn biết, phía sau vẻ bình thường và vụng dại kia, chính là bí mật của những gì mà bạn muốn tìm kiếm: Lòng tốt sáng trong, tình cảm nhiệt thành, niềm vui sống dịu dàng, vô bờ bến. Bạn yêu quý người ấy, nhưng bạn chỉ dám dõi theo từ xa thôi. Tôi ít phê phán kẻ khác. Mỗi người đều có những lý do khác nhau. Nhưng cái cách Đông nói về Hoan thường làm tôi phát **** lên. Tuy nhiên, làm tôi đau nhất, chính là tình cảm chân thành lạc đà bé bỏng dành cho cậu bạn ích kỷ chết tiệt ấy. Tôi không sành sỏi lắm tâm lý của các cô gái. Lạc đà bé bỏng đã chọn Đông, như vậy tôi chẳng có tí teo hy vọng nào trong mắt cô gái kỳ diệu ấy, phải vậy không?
Hình ảnh Hoan cứ ám ảnh tôi như thế. Đến mức, rất nhiều buổi tối, tôi phóng xe máy đến quán nhạc, nơi cô làm điều chỉnh âm thanh ánh sáng. Ngồi khuất trong góc, đội mũ lưỡi trai che mặt, tôi chăm chú dõi theo cô làm việc. Đôi mắt to tướng thi thoảng hướng vào một điểm nhìn vô hình nào đó mỉm cười với những suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Đến quán nhiều lần tôi cũng quen người chơi piano. Chị ta hơi khó chịu, hơi ranh ma, nhưng là người sòng phẳng có thể chấp nhận được. Hơi phức tạp một chút, tôi cũng mua được cặp vé hạng nhất nghe Jazz Hà Lan, từ người chơi piano này. Khi giao vé cho tôi, chị ta càu nhàu:
“Cậu rủ ai đi cùng? Cô nàng nào mà may mắn thế nhỉ? Hừm, tôi biết có một người bỏ cả một tháng lương và chiếc xe đạp để được đi cùng anh chàng cô ta thầm yêu từ lâu...”. Dù biết Hoan hơi khờ khạo, nhưng nghe điều ấy từ miệng kẻ khác, hệt như tôi bị đấm mạnh vào khoang bụng. Tôi hôm qua, sau khi quán bar đóng cửa, tôi lặng lẽ chạy theo sau xe bus. Nhìn điệu nhảy ngộ nghĩnh của lạc đà bé bỏng trên vỉa hè, tôi đã mỉm cười vui mãi không thôi.
Điện thoại, Đông uể oải hỏi tôi có muốn đi nghe jazz không. Cậu ta sắp vào xem một bộ phim Mỹ, sẽ cho tôi vé nhạc. Tôi quyết định gặp Đông. Trước cửa rạp ciné, cậu bạn đứng với mấy cô gái. Họ cười đùa khá ồn ào. Nhìn thấy tôi, Đông rút hai chiếc vé quăn queo trong túi áo, vội vã dúi vào tay tôi.
“Sao cậu không dùng cặp vé này?” - Tôi hỏi lạnh nhạt. Đông khựng lại, rồi cười toáng lên:
“Jazz chán ngấy. Tớ không muốn làm màu tối nay. Với lại mấy cái vé mời rẻ bèo kiểu này kiếm đâu chả được!”. Đột nhiên vụt ra ngoài tầm kiểm soát của chính tôi, cánh tay tôi túm chặt ngực áo cậu bạn:
“Cậu là đồ khốn, biết không?”.
Vùng mạnh ra, Đông nhìn tôi bằng cặp mắt nâu rỗng tuếch, miệng cười nhạo báng:
“Thôi nào, cậu uống say hay sao mà phát **** lên thế!”. Tôi quay lưng bỏ đi.Ừ, có lẽ tôi cũng **** thật. Tranh cãi với một kẻ như Đông thì có ích gì.
Tôi nhìn đồng hồ. Gần 7 giờ tối. Tối nhét hai vé vào túi, phóng xe đến quán bar. Hoan đang lủi thủi bước qua cửa, không nhìn ai. Bị chặn ngang lối đi, cô gái ngước nhìn tôi, mí mắt sưng đỏ vì khóc. Tôi nói vắn tắt:
“Xin nghỉ làm tối nay. Đi cùng tôi!”.
“Đi đâu?” - Câu hỏi sợ hãi.
“Nghe jazz Hà Lan!” - Tôi chạm nhẹ bàn tay vào vai lạc đà bé bỏng.

Chúng tôi vào khán phòng bằng cặp vé của Hoan. Đôi vé tôi mua, tặng lại cho đôi tình nhân đang tuyệt vọng trước cửa nhạc viện. Hoan nhìn tôi bàng hoàng, mỉm cười, thì thầm: “Giống như phép thần tiên trong phim hoạt hình Shrek ấy!”. Chúng tôi ngồi sâu vào ghế chìm đắm trong biến tấu không ngừng của những bản nhạc. Thế giới chung quanh bỗng lùi xa, nhẹ bổng, tràn đầy cảm xúc dịu dàng. Trong dòng chảy âm nhạc mê hoặc ấy, dường như mọi thứ đều bay lên, mọi cằn cỗi, tính toan được tha thứ. Trái tim bỗng rộng mở, đầy hy vọng và sướng vui khi nhớ rằng ngay cạnh đây, là người mà ta chờ đợi từ rất lâu, để thương yêu.
Tôi đưa Hoan về nhà, sau đêm nhạc. Đường vắng lặng. Bóng đêm. Gió. Tôi dừng lại, lấy áo cất dưới cốp xe cho Hoan. Cô đăm đăm nhìn cái áo khác, thì thào:
“Là anh ư, Huy?”.
Chẳng biết nói sao, tôi đặt nụ hôn lên trán lạc đà.

TOP

Khủng long và Tắc kè

[color="Blue"]Khủng long và Tắc kè

Ngô Phan Lưu

Ông và cháu đang nằm trên võng. Gió nam non từ ngoài đồng mới gặt thổi vào lồng lộng. Đã nửa năm nay, nhiệm vụ trưa của ông Đảnh là dỗ cháu ngoại ngủ.

Nhiệm vụ sướng nhỉ. Không đâu. Đó là việc không dễ, cả nhà ai cũng lánh trút nên bà Đảnh buộc chồng phải gánh. Bà khẳng định: “Ông ấy chịu được, ông ấy có cái tài ấy”.

Lúc này, ông Đảnh thòng chân đạp nền nhà để đưa võng. Háng của hai ông cháu đâu vào nhau, cháu Danh cứ loay hoay nhỏm lên nhích xuống như bị vướng...

Ông Đảnh vất điếu thuốc ra cửa, ngáp một cái lê thê, ngáp như chưa bao giờ được ngáp. Ngáp xong, ông e hèm vài cái, rồi kể:

- Ngày xửa... ngày xưa... có con Khủng Long...

- Con Khủng Long là con gì, hả ông “dại”?

(Cháu Danh nói đặc sệt tiếng Nam Trung Bộ, lại ngọng nữa, nên mới ra thế!)

- Ồ, con Khủng Long như con Tắc Kè.

- Con Tắc Kè là con gì, hả ông “dại”?

- À, nó như con Khủng Long.

Nghe thế, cháu Danh đã rõ, không hỏi nữa, mắt chớp chớp nhìn trần nhà, nơi có con Nhện giăng tơ. Cái lưới tơ rung rinh trước gió trông thật đẹp mắt. Ồ, trong bụng nó ra tơ nữa kìa. Cháu Danh căng mắt nhìn...

Ông Đảnh liếc trộm cháu ngoại, ông cười cười, nghĩ bụng: “Như vậy cái thằng Danh này, không những biết được con Khủng Long, mà còn biết thêm con Tắc Kè. Còn ta, ông ngoại nó, không những biết con Tắc Kè mà còn biết thêm con Khủng Long. Tốt. Ngược chiều nhưng lại đâu vào đấy”. Tay xoa bụng, ông lại đạp chân xuống nền nhà, đưa võng mạnh hơn. Bữa cơm lúa mới thơm lừng, có thêm vài con mực muối nướng nhấm rượu, đã đẩy tiến độ cơn buồn ngủ trong ông nhanh hơn. Ông Đảnh nhướng mắt hết lên, mí cứ cụp xuống.

Giọng trong veo, ríu rít của cháu Danh lại vang lên:

- Ngày xửa ngày xưa là ngày nào, hả ông “dại”?

- Là trưa nay, cháu ạ.

Cháu Danh giật thót, cháu dớn dác ngó lên nhìn xuống, Lấm lét đảo mắt quanh quất... Đột ngột, giọng cháu nhỏ lại:

- Con Khủng Long... dữ dằn không? Hả, ông “dại”?

- Đứa nào không ngủ, nó nhai nghếu xương. Nào, cháu ngủ đi.

Thấy cháu đã nhắm nghiền mắt, miệng mím lại, ông cũng lập tức ngắm nghiền mắt, miệng há ra “kéo đờn cò”! Ông Đảnh đã rớt ngay vào “công thức” ngủ kinh điển: “Bụng căng cơm rượu + võng đu đưa + gió thổi mát + trẻ nhỏ líu lo lung tung = Ngủ khò!”

Cháu Danh lật đật mở mắt khi nghe tiếng “ngáy” của ông ngoại. Cháu nằm yên, quan sát mấy con ruồi bay ra bay vô nơi miệng ông ngoại. Nó nhẹ nhàng len lén chồm dậy, cẩn thận xoè hai bàn tay nhỏ nhắn... và “bốp” thật mạnh. Con ruồi vút bay, nhưng trong lòng hai bàn tay lại có “cái mũi cà chua” của ông ngoại. Ông Đảnh giật nảy người:

- Cái gì thế?

- Kể chuyện con Khủng Long nữa đi, ông “dại”?

Ông Đảnh xoa xoa nơi mũi, rồi nhìn vào bàn tay mình: Không có chảy máu mũi, rất tốt. Ông thở xì:

- À, con Khủng Long vì ăn no quá, ngủ rồi. Phải chờ nó dậy đã, mới biết nó làm gì mà kể chứ? Nào, cháu ngủ đi.

- Ông “dại”, ông “dại”... Con Khủng Long thức dậy chưa?

- Thức rồi, nhưng lại ngủ tiếp... Chờ đã.

- Con Khủng Long có ngủ chung với con Tắc Kè không, hả ông “dại”?

- Có

- Tụi nó ngủ chỗ nào hả ông “dại”

- Võng

Cháu Danh dớn dác nhìn vào võng. Dĩ nhiên, cháu chỉ thấy mỗi một thù lù ông ngoại. Nó kéo tóc ông ngoại:

- Nói láo. Ông “dại” nói láo. Nói láo. Con Khủng Long mấy tuổi, hả ông “dại”?

- Sáu hai

- Còn con Tắc Kè?

- Năm

Cháu Danh không hỏi nữa, khuôn mặt đột ngột nghiêm trang. Cháu thọc ngón tay ngoáy lỗ mũi liên hồi. Ngoáy xong, cháu chùi lên ngực ông ngoại. Chùi gì thì chùi. Mắt ông Đảnh đã ríu lại, miệng lại há ra, lập tức “kéo đờn cò”...

Bực quá, cháu Danh liền bốc dái ông ngoại, ông ngoại “cắn răng chịu đau”, ông ngoại vẫn ngoan cố ngủ. Cháu Danh lại “thọc lét” ông ngoại, ông ngoại vẫn rán không nhột, vẫn ngoan cố ngủ. Cháu Danh lại chồm lên vạch mí mắt ông ngoại, ông ngoại cũng không thấy nó, vẫn ngoan cố ngủ.... Nằm yên như chết, ông Đảnh cười thầm: “Kịch bản đến đây là hết lời thoại. Phải ngủ. Duyệt rồi, không lôi thôi gì nữa. Phải ngủ. Ngủ để làm gương mà noi theo. Cháu ạ”.

Cháu Danh bất lực trước một ông ngoại ngủ. Cháu thở xì xì, ngã người xuống võng, nhìn con Nhện giăng tơ trong lúc chờ đợi con Khủng Long thức dậy... Và, chỉ một chặp sau, cháu Danh dụi mắt, dụi mắt, rồi chìm sâu vào giấc ngủ trẻ thơ... Ông Đảnh lén mở mắt, ngắm thằng cháu; khuôn mặt ông rạng rỡ như ngắm một thiên thần!... Chỉ một chút thế thôi, mắt ông lập tức ríu lại, mồm há ra “kéo đờn cò”...

Bà Đảnh cắp cái rổ hái rau heo đi ngang qua, mỉm cười nhìn hai ông cháu ngủ vùi trên võng. Bà nhẹ nhàng đỡ cánh tay cháu Danh đang thòng xuống đất, đặt lên võng, đoạn bà khép cánh cửa lại cho bớt hanh nắng. Bà biết rằng Trời sinh ra cái buổi trưa này là dành riêng cho hai ông cháu ngủ đấy. Bà nén tiếng ho, rồi thoăn thoắt đi nhanh ra ngoài... Ho xong, bà lại trở vào, khẽ rút chiếc câu liêm giắt nơi mái ngói, bà nhìn vào võng lần nữa, lại mỉm cười, nói rất khẽ: “Kiểu ngủ con Tắc Kè y hệt con Khủng Long”. Rồi bà lại nhẹ nhàng đi ra...

Căn nhà lại chìm trong cái im vắng cực kỳ của buổi trưa giờ ngọ. Căn nhà cũng ngủ say. Xa lắm, văng vẳng tiếng chó tru lênh đênh trong gió, nghe buồn như sự bất lực trước những bất công...

Khoảng hai giờ, cháu Danh đã no ngủ. Vừa thức giấc, cháu cuống quít đập đập thùm thụp vào ông ngoại.

- Khủng Long. Khủng Long.... Ông “dại” thức dậy chưa?

Ông Đảnh bừng mắt:

- Thức dậy rồi. Thức dậy rồi.

Nói xong, ông bốc “chim” thằng cháu, cho vào miệng nhai xạp xạp. Cháu Danh phóng ra khỏi võng, tránh bị bốc lần hai, tế ra vườn tìm bà ngoại. Thấy thế, bà Đảnh quát lên:

- Tắc Kè chạy đi đâu? Nón đâu?

Cháu Danh khựng lại, dáo dác nhìn quanh:

- Khủng Long đâu, hả bà “dại”?

- Đi cày rồi.

Trông khuôn mặt ngơ ngác, thộn ra của đứa cháu, bà Đảnh bỏ chiếc liềm xuống, tiến lại bồng cháu, hôn chụt chụt, rồi cười như nắc nẻ...

TOP

Chiếc mũ 'phớt'

[color="Blue"]Chiếc mũ 'phớt'

Ngô Phan Lưu

Bà lón thón bước tới, bà cau mày, bà mở to mắt: “Chiếc mũ phớt' rách ư? Nó ở đâu nhỉ?”. Mắt bà láo liêng ngó bốn phương tám hướng. Bà không trông thấy chiếc “phớt” rách ở đâu cả.

Có một hôm, cũng lâu (bao lâu cũng được), chú Ba Bộng cơm nóng giắt lưng, đi Hòn Đắng hái củi. Hòn Đắng cũng gần thôi.

Hoàng hôn vừa buông, chú Ba Bộng kĩu kịt gánh củi trên vai, bon chân về nhà.

Trong ánh hoàng hôn nhá nhem, cảnh vật bỗng dưng kỳ lạ. Có những bụi lau bỗng lớn đùng, phe phẩy như đuôi trâu. Đoạn dây thừng hóa thành con rắn. Cồn mối như ông Ba Bị (Cọp) ngồi rình... Trong tình trạng ánh sáng như thế, thị giác con người mặc sức chạy rong. Rõ ràng là… người ta muốn thấy thứ gì tuỳ thích!

Đúng thời điểm kỳ lạ này, chú Ba Bộng bỗng thấy chiếc mũ “phớt” của ai làm rớt dọc đường.

Mũ “phớt” là loại mũ quê tôi rất chuộng. Thậm chí, có người cứ đêm xuống là nằm chiêm bao thấy mình đội trên đầu! Mũ “phớt”, đó là một loại mũ nỉ có vành được hấp khá cứng. Đầu mũ có nếp gập lõm tam giác, chỉ cần kẹp nhẹ hai ngón tay vào đấy, là có thể nhấc chiếc mũ lên đội đầu. Cử chỉ này trông lịch duyệt vô song. Phụ nữ có thể chết mê, chết mệt.

Lúc này, cho dù đói rã ruột như chuột nhà thờ, chú Ba Bộng vẫn săn chân tiến tới.

Dừng chân trước chiếc mũ “phớt”, chú hạ gánh củi xuống, xoa xoa hai tay, hoan hỉ, lẩm bẩm: “Ngày mai, mình có thể đội nó dự tiệc cưới được đây!”.

Chú vội nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, xoa xoa. Cử chỉ xoa xoa hai lòng bàn tay là một thói quen trọng đại, trước khi cầm nắm một vật gì trọng đại.

Chú mỉm cười, chú thò tay nhặt chiếc mũ.

Đột ngột, chú nhíu mày, môi giật giật: “Ôi, chiếc mũ lỏng phèo!” Chú Ba Bộng vội đưa tay lên ngửi. Chú hắt hơi, chú nhăn mặt, chú chửi thề: “Mẹ kiếp! Bãi cứt trâu mới ra lò nóng hổi!”

Chú rảy tay lia lịa, tay chú đã cắm sâu vào cái mũ khốn kiếp. Chú tìm bụi cỏ để chùi tay, thì... đột ngột chú Ba Bộng thấy đằng sau có con người đi tới...

Chú Ba Bộng vội nhấc gánh củi lên vai, chú lớn tiếng: “Mẹ kiếp! Tưởng chiếc mũ “phớt” lành, hóa ra chiếc mũ “phớt” rách!”.

Dứt lời, chú kĩu kịt gánh củi, sải chân chạy biến...

Người đi phía sau chú Ba Bộng là lão Trại. Thật kỳ lạ, lão Trại cũng là tín đồ của mũ “phớt”.

Lão Trại nhíu mày nhìn quanh quất: “Mũ phớt ư? “Phớt” thì lành, rách gì cũng là “phớt”, chả lẽ là nón quai thao?”.

Số là, vào giờ chạng vạng này, lão Trại quảy ống trúm nhử lươn.

Quê tôi, người ta chặt tre từng đoạn khoảng một mét, thông mắt ngăn, bện “toi” tra vào miệng trúm, bên trong toi, họ đựng giun chết, rồi dìm đoạn tre ấy xuống nước. Thế là giun bay mùi, lươn tự động chui vào, lãnh bản án xử trảm! Việc cứ giỡn thế mà nhiều tiền đấy! Lươn của lão Trại cứ phơi trên đĩa nhà hàng, nằm khoanh tròn trong các “lẩu” quán... Người ta khoái lươn vì lươn chủ trị suy thận, đau lưng!

Lúc này, lão Trại đang đứng trước chiếc mũ “phớt”. Lão thả trí tưởng tượng chạy rong: Rằng lão đang mặc áo bà ba vải trắng, cổ bâu, nút thắt con bọ, chân mang dép Lào xanh lá mạ, khăn rằn vắt vai, và... trên đầu chễm chệ chiếc mũ “phớt”! Chiếc mũ “phớt” đã được lão đội trên đầu mình rồi, cho dù lão chưa nhặt!

Lão Trại hoan hỉ thò tay. Lão nhíu mày: “Quái! Cái 'phớt' lỏng à?”. Lão đưa tay lên ngửi: “Cha mẹ ơi! Cái “phớt” chết tiệt!”.

Rất đột ngột, như có giác quan thứ sáu, lão Trại quay lại phía sau: “Ồ, à, lại có loài người đi tới”.

Lão thở phào, quảy gánh ống “trúm” lên vai, thả tiếng nói bay theo gió bốn phương: “Tưởng thằng đi trước nói giỡn. Đúng là cái mũ “phớt” rách thật!”.

Thốt xong, lão bon chân sải biến trong đêm…

Loài người mà lão Trại vừa nói ban nãy, đó là bà Còm, người xóm Cua.

Bà lón thón bước tới, bà cau mày, bà mở to mắt: “Chiếc mũ phớt' rách ư? Nó ở đâu nhỉ?”. Mắt bà láo liêng ngó bốn phương tám hướng. Bà không trông thấy chiếc “phớt” rách ở đâu cả.

Bà vội nhìn lên trời, bà vội nhìn xuống đất. Bà căng mắt, bà mỉm cười: “Thì chiếc 'phớt' nằm đây, chứ đâu!”.

Trước mắt bà, hình ảnh chiếc mũ “phớt” rất to. Bà xoa tay lẩm bẩm: “Thế mới vừa cái đầu 'quá cỡ thợ mộc' của ông nhà tôi!” Lập tức, bà thò tay nhặt. Bà dừng tay lại, bà nghiêng đầu nghe ngóng. Bà nhíu mày: “Quái lạ! Mũ miện gì thế này?!”. Bà cũng lại đưa tay lên ngửi.

Xin phép quý độc giả, có một chân lý như thế này: “Đông người nhưng ít cử chỉ.” Quả vậy, con người có đến 6 tỷ, đến 7 tỷ, nhưng cử chỉ thì một triệu là cùng. Thế nên, cử chỉ “đưa tay lên mũi ngửi!” là một cử chỉ khuôn mẫu cho đông người xài chung.

Lại nói tiếp bà Còm. Sau khi dùng "cử chỉ khuôn mẫu” ấy, bà ách xì liên hồi, mũi khịt khịt hơi ra, bà nôn oẹ. Ừ, chiếc mũ “phớt” càng còn hơi tay, càng dễ bị nôn oẹ.

Bà này cũng có giác quan thứ sáu. Bà vội nhìn ra đằng sau, mặc dù bà đang mửa thốc tháo. Lại cũng có con người đi tới. Giờ chạng vạng, hình như con người đi nhiều hơn con vật.

Bà liền chửi toáng lên: “Thằng chó chết. Cái mũ 'phớt' rách mà nó dám bảo lành”.

Chửi xong, tay cứ chích lên Trời, bà chạy biến như bị ma đuổi!...


Hẳn quý độc giả thừa biết rằng, thế nào cũng có người lại nhặt chiếc mũ “phớt” cho mà xem. Một trăm phần trăm, thế nào cũng vướng.


Để kết luận, thì phải nói về cái kết luận.

Có nhiều lối kết luận, vì kết luận có thể muôn màu muôn vẻ, thiên hình vạn trạng. Nhưng tất cả những lối kết luận ấy là láo.

Lối kết luận chân chính, phải là lối kết luận hiện trường. Và đây, là lối kết luận hiện trường:

Sáng ra, chú Ba Bộng cố tình dậy sớm. Dậy sớm để đi kiểm tra chiếc mũ “phớt”.

Đây là quy luật tâm lý ngành tội phạm học: Mình gây tai nạn cho người khác, thế nào cũng lò mò tới chỗ xảy ra tai nạn để xem thử! Và cái quy luật chết tiệt ấy đã chi phối chú Ba Bộng.

Đúng chiếc mũ “phớt” của đêm rồi, chú Ba Bộng sửng sốt: “Lạ thật! Nó chỉ còn... cái vành!”.

TOP

Bên Mẹ

Chung quanh tôi, có ngàn vạn con người.
Nhưng trong tôi, chỉ có một người thôi.
Người ấy đã trao cho tôi cuộc sống này, và hơn thế, đã cho tôi hiểu vẻ đẹp của cuộc sống, ý nghĩa của cuộc sống.
Tôi gọi Người là Mẹ.

Mẹtôi là một cô gái trồng hoa nết na thuỳ mị, được hàng xóm láng giềngyêu mến, và tất nhiên, được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Cuối cùngmẹ đã chọn bố tôi - một viên chức quèn thấu hiểu tâm hồn mẹ. Bố khôngthể cho mẹ nhiều thứ, tuần trăng mật: không, váy cưới: không, nhẫncưới: cũng không. Nhưng theo lời mẹ thì bố tôi đã tặng cho mẹ hai mónquà tuyệt vời nhất: một vườn hoa xinh xắn ở sau nhà, và tôi, tài sảnlớn nhất của mẹ.

Mùaxuân, tôi chập chững theo mẹ ra vườn thăm những bông hoa vừa hé nụ. Mẹbảo rằng nàng tiên mùa Xuân đã đánh thức cả vườn hoa, và mỗi bông hoatươi là một nụ cười của cuộc sống. Bàn tay mẹ chăm sóc nâng niu chomuôn nụ cười nở rộ, đưa hương thơm náo nức khắp vườn. Mẹ còn dạy tôighi nhớ từng mùi hương riêng biệt trong vườn, vì hương thơm chính làlinh hồn của cỏ hoa. Tôi chẳng thể nào phân biệt giỏi như mẹ và mọiloài hoa trong mắt tôi, tôi đều gọi chung là “hoa mẹ”.

Cólần, hai mẹ con ra vườn chơi từ lúc mặt trời còn chưa dậy. Mẹ ôm tôivào lòng, hát những lời ru ngọt ngào như sữa, thủ thỉ các cậu chuyện cổtích về cô công chúa Hoa, chàng hoàng tử Lá... và nói với tôi đôi lờivu vơ:


-
Concó thấy hạt sương đang run rẩy trên cánh hồng kia không? - mẹ hỏi – Nóđang khóc đấy. Vì chỉ chút nữa thôi khi mặt trời lên, nó sẽ tan biếnkhỏi cõi đời này, sẽ không được ở bên hoa nữa. Hạnh phúc nhiều khi đơngiản lắm, con hiểu không?


Tôikhông hiểu lắm những điều mẹ nói. Được sống bên cha mẹ như thế này, tôicũng thấy hạnh phúc lắm rồi. Và hạnh phúc lớn nhất của tôi là hàng đêmđược ngủ vùi trong mái tóc dài mượt mà thơm ngát của mẹ. Mái tóc mẹ cómột hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừa nhẹ nhàng thanh khiết,có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lan toả... Tưởng như tấtcả các hương hoa trong vườn đã lưu lại trên tóc mẹ vậy.

Mùahạ ùa đến với những tia nắng rát bỏng xen lẫn những cơn mưa dữ dội.Cảnh vật khô héo đi dưới sức nóng của mặt trời. Tôi ghét mùa hạ! Mùa hạlàm hoa lá ủ rũ và làm mẹ tôi mệt mỏi. Mẹ thường xuyên bị chóng mặt vàho dữ dội, có lần mẹ còn bị ngất khi đang cùng tôi tưới hoa. Tôi chỉbiết ngồi khóc cho đến khi mẹ tỉnh dậy. Vậy mà mẹ lại dặn tôi rằngkhông được kể cho bố, rằng mẹ chỉ thiếp đi một chút thôi, và mẹ sẽ tựdậy được ngay.

Nhưng đến lần thứ hai, mẹ đã không tự dậy được.
Mẹđược chuyển ngay vào Khoa cấp cứu của bệnh viện. Tôi chỉ được bố giảithích là mẹ bị ốm nhẹ, mẹ phải xa tôi một thời gian. Nhưng tôi chẳngtin đâu vì nếu bị ốm nhẹ thì mẹ tôi đâu phải nằm Bệnh viện, và bố tôiđâu phải lo lắng đến rộc cả người thế kia.

Ngàynào tôi cũng được bố đèo vào Bệnh viện thăm mẹ. Dù mệt mỏi nhưng mẹ vẫntự tay vắt cam, pha sữa cho tôi uống. Mẹ cười rất tươi khi biết tôi vẫnchăm sóc cẩn thận cho những bông hoa ở nhà. Mẹ còn xin phép ông bác sĩgià được tặng vài giống hoa đẹp cho khu vườn của Bệnh viện. Thấy mẹ nhưvậy, tôi cũng an tâm phần nào. Tôi sà vào lòng mẹ và hỏi:



-
Mẹ ơi, mẹ có mệt lắm không? Mẹ phải nhanh khỏi ốm đấy nhé!


Mẹ âu yếm thơm tôi và trả lời:



-
Ừ, được rồi, mẹ sẽ nhanh khỏi ốm để đưa con trai mẹ ra vườn chơi.


Thế nhưng lúc về, tôi thấy hình như mắt mẹ đẫm lệ.
Thấmthoát thu qua đông tới, thời gian trôi ngày một nhanh hơn và mẹ tôingày một yếu hơn. Vào thăm mẹ, tôi giật mình khi thấy mẹ xanh quá vàtóc mẹ rụng từng mảng. Tôi cứ mếu máo ăn vạ mãi nên mọi người đành phảicho tôi ở hẳn Bệnh viện với mẹ. Một lần, trong giấc ngủ mơ màng, tôiloáng thoáng nghe tiếng mẹ thổn thức:



-
Anhơi, em sắp phải đi rồi... Em chẳng tiếc gì đâu, em chỉ tiếc con emthôi... Giá mà em được nhìn thấy con lớn lên, được đưa con đến trường,rồi con mình lấy vợ... Ước gì em sống thêm được vài năm, không, chỉ vàitháng, hay mấy tuần nữa thôi cũng được. Sắp đến Tết rồi, anh nhỉ? Em sẽdắt con ra chợ mua lá dong về gói bánh chưng, sẽ mua cho con bộ quần áomới...


Bệnhcủa mẹ tôi đã vào giai đoạn cuối. Tuy mẹ cố kìm những tiếng rên rỉnhưng nhìn vẻ mặt mẹ, tôi biết mẹ đang đau đớn đến cùng cực. Tôi nghetrộm được ông bác sĩ già nói với bố:



-
Tôikhông hiểu vì sao cô ấy có thể trụ vững lâu đến như vậy. Thứ giữ cô ấysống đến bây giờ không phải là thuốc men nữa rồi. Mà có lẽ... có lẽ làtình yêu thương...


Vìmẹ tôi yếu quá rồi nên mọi người không cho tôi được ở với mẹ nữa. Tôimột mình lầm lũi trở về khu vườn thân quen. Những cơn gió lạnh buốt sụcsạo khắp nơi như muốn tiêu diệt nốt các mầm sống còn sót lại. Nhữngbông “hoa mẹ” úa tàn đổ gục xuống, những cánh hoa héo hắt và giập nátphủ dày trên mặt đất, chốc chốc lại bị gió thổi tung lên, bay lả tả.Nhưng kìa, ở giữa khu vườn vẫn còn trơ trụi một bông hoa xinh đẹp, dẫucành lá đã xiêu vẹo hẳn đi nhưng vẫn bất chấp giá lạnh mà kiên cườngsống. Tôi chạy vội tới, dùng cả hai lòng bàn tay che chở cho nụ cườicuối cùng của cuộc đời. Một cơn gió sắc như dao lướt tới, bông hoa xinhkhẽ run rẩy rồi gục xuống, trong bàn tay tôi chỉ còn những cánh hoa rờirụng. Tôi oà lên khóc. Mẹ ơi! Mẹ về đi! Con nhớ mẹ quá... Con chẳngthích bánh chưng đâu. Con chẳng thích quần áo mới đâu. Con chỉ cần mẹthôi...

Mộtbuổi tối, bỗng nhiên mẹ yêu cầu bác sĩ cho tôi được ngủ cùng mẹ. Buổitối ấy, suốt đời tôi không quên được. Mẹ tôi lại xinh đẹp như ngày xưa,da mẹ hồng hào, mắt mẹ sáng long lanh. Trên khuôn mặt mẹ không cònnhững nét đau đớn nữa. Mẹ không nói gì cả, mẹ chỉ cười tươi như hoa vàôm tôi vào lòng, thật chặt. Tôi sung sướng áp đầu vào mái tóc thơm ngátcủa mẹ và ngủ thiếp đi.

Sánghôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gào thét và tiếng chân người chạycuống cuồng. Tôi mở choàng mắt ra. Mẹ tôi vẫn nằm yên trên giường,miệng thoáng một nụ cười mãn nguyện. Bố tôi quì phục bên mẹ, thân hìnhcứng đờ như tượng đá. Tôi gào lên gọi mẹ, rồi gọi bố. Nhưng không aitrả lời... Cô y tá vội bế thốc tôi ra khỏi phòng nhưng trước đó, tôivẫn kịp nhìn thấy vị bác sĩ già lôi từ hàm răng xô lệch của mẹ mộtchiếc khăn tay rỉ máu:



-
Tội nghiệp! Cô ấy muốn thằng bé ngủ yên...


***



Nàngtiên mùa Xuân lại quay về đánh thức cả khu vườn. Những cánh bướm rậprờn nô đùa quanh hàng trăm bông hoa mơn mởn sắc hương. Chăm sóc cho cảvườn hoa ấy bây giờ chỉ còn bố và tôi, còn mẹ tôi lặng lẽ ngụ ở một gócvườn ngắm nhìn hai bố con. Tôi đứng trước những que hương vừa thắp trênmộ mẹ mà lòng chợt thấy bâng khuâng. Được sống mãi trong khu vườn nàybên những người thân yêu, đó là tâm nguyện của mẹ. Bố khẽ thở dài và vỗnhẹ lên vai tôi:



-
Đừngbuồn nữa con... Mẹ đã bay lên trời rồi nhưng mẹ vẫn yêu thương chúng tanhư chúng ta yêu thương mẹ. Vì bố, mẹ và con mãi mãi là một gia đình,phải không?


Tôiim lặng. Một luồng hương ấm áp và thân quen bất chợt toả ra, ôm ấp lấyhai bố con. Mùi hương nhang khói ư, hay hương thơm của cỏ hoa? Hình nhưkhông phải... Đây là một hương thơm kỳ lạ: vừa nồng nàn đắm say, vừanhẹ nhàng thanh khiết, có khi quấn quít không rời, lúc lại dịu dàng lantoả...



Trần Hoàng Long

Fated To Love You  Định Mệnh Anh Yêu Em ^o^

TOP

SỰ TÍCH HOA HỒNG XANH

HoaHồng Xanh - Blue Rose. Một loài hoa trong truyền thuyết tượng trưng chomột mối tình chung thuỷ, một tình yêu bất diệt. Sự tích Hoa hồng xanhdo Tôi sưu tầm & biên soạn dưới đây nói về một chuyện tình thật đẹpcủa "Cô Công chúa ngây thơ, xinh xắn & chàng Hoàng tử nước lánggiềng" được thể hiện ở loài hoa Hồng xanh này !

Ngàyxửa, ngày xưa ở Vương quốc hoa hồng có một Thằng ngốc tên Stupid. Thằngngốc may mắn được nhà Vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua cómột cô công chúa rất xinh tên Rose. Công chúa rất thích hoa hồng nênyêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp.Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó xin với Công chúa:

+ Xin lỗi Công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không ?

Banđầu Công chúa không vui một chút nào. Tuy nhiên Thằng ngốc đều cố gắngmỗi ngày mang đến cho Công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳngbiết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa. Mỗi khi có aiđó bắt Nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

+ Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm ! Tôi sẽ làm hỏng hết mất.
Vậylà người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi vớiThằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa củanó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì...Những bông hoamà Thằng ngốc mang đến cho Công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi CôngChúa ngắm nhìn những bông hoa đó & tự hỏi "Một Thằng ngốc thì làmthế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ". Rồi một ngày Côngchúa quyết định đến thăm vườn hoa của Thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúicúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với Công chúa thì công việc này thậtlạ. Công chúa tò mò đến gần Thằng ngốc & làm Nó giật mình. Thằngngốc làm rơi bình tưới hoa & làm bắn bẩn lên váy áo của Công chúa:
- Xin lỗi Công chúa, Thằng ngốc hốt hoảng, Tôi thật là hậu đậu.
Khôngsao ? Ta sẽ tha tội cho Ngươi nhưng Ngươi phải chỉ cho Ta cách Ngươitạo ra nhũng bông hoa này.Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quantâm đến cách trồng hoa ư ?".
- Rất đơn giản thưa công chúa...
VàThằng ngốc say sưa nói với Công chúa tất cả những gì nó biết về hoahồng, về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng...Thằng ngốc cảm thấy rấtlạ khi Công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi Thằngngốc bắt gặp ánh mắt Công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nótrở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.
+ Xin lỗi Công chúa... Tôi vụng về quá đi mất.
+ Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì Ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai Ta sẽ lại tới.
Côngchúa trở lại cung điện & Thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiênNó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thấy Thằng ngốc hát bao giờcả...Ngày hôm sau Thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổcỏ bên những khóm hoa. Nhưng Công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợimãi mà Công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặcbiệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiềucác vị vua, những Hoàng tử của các nước láng giềng...Công chúa chẳngmuốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạhộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện & nhã nhặn:
- Xin lỗi Công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...Công chúa phải có mặt trong lễ hội.
Nhàvua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị Hoàng tử thíchhợp. Tất cả các Hoàng tử tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó.Ai cũng rất háo hức được gặp Công chúa (Vì nghe nói Công chúa rất xinh). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộváy dạ hội mầu trắng, vương miệm của Nàng được kết bằng những bông hoahồng đỏ. Một vài Hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phảimất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc côngcũng quên mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhẩy vớiCông chúa một bài, Công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ailọt vào mắt xanh của Công chúa cả. Nàng Công chúa xinh đẹp chẳng thểtìm được cho mình một vị Hoàng tử thích hợp.Khi mà Nhà vua gần nhưtuyệt vọng thì điều bất ngờ đã sẩy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tànthì một chàng Hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàngtử đến trước mặt Công chúa & mỉm cười:
- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ ?
Côngchúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kỳ lạ màCông chúa không thể định nghĩa nổi...Giai điệu ngọt ngào của bản Vanxnhư hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho Công chúanghe về những miền đất xa lạ mà Hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyệnkéo dài như bất tận. Thời gian dường như không còn là mối quan tâm củahai người nữa...
Mãiđến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả Thằngngốc & những bông hoa hồng đều đã ngủ say, Hoàng tử mới lên ngựa từbiệt công chúa...
Côngchúa trở về cung điện & cho gọi Thằng ngốc tới. (Tội nghiệp Thằngngốc đang ngủ say thì bị dựng dậy). Ngươi có biết làm thế nào để cungđiện của Ta thật đẹp không ? Ngày mai Hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dànhcho Chàng một sự ngạc nhiên.
+Thưa Công chúa...Hoàng tử…à, vâng thưa Công chúa, Tôi sẽ trang trí cungđiện của Công chúa bằng tất hoa hồng trong vườn. Cung điện của Côngchúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.
+ Một ý tưởng tuyệt vời ! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu ? Nhưng Ta sợ Ngươi sẽ không thể làm xong Nó trong đêm nay.
+ Tôi sẽ cố hết sức thưa Công chúa...
Vậylà suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được Thằngngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện củaCông chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng.
KhiCông chúa thức dậy, Nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt Nàng làmột cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo mộtvòng & thấy Thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:
- Stupid. Dậy đi nào,Trời sáng rồi. Xin lỗi Công chúa, Tôi lại ngủ quên mất, Tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.
- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Ngươi hãy về nghỉ ngơi đi.
Thằngngốc thở phào vì Công chúa đã không trách Nó chưa hoàn thành công việc.Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đếnbên cửa sổ & nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó Hoàng tửsẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn Hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng củamình. Hoàng tử sẽ lại kể cho Công chúa nghe câu chuyện về những miềnđất xa lạ...Nhưng rồi chẳng có Hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầucủa Hoàng tử mang theo một bức thư:
+"…Cô bé của Ta, Ta không thể đến với em như đã hẹn. Đất nước của ta cóchiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xanhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớem. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Tasẽ sớm gặp lại em..._Tornado_ ..." Công chúa buồn lắm.Những giọt nướcmắt lăn dài trên đôi môi. "Em sẽ đợi ! Nhưng nhất định chàng phải trởvề đấy !...".
+Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của Hoàng tử.Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽtrở lại .Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoànghôn & nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Cóthể một ngày nào đó...Cũng hơn một năm đó không thấy Thằng ngốc manghoa hồng cho Công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàngcho cung điện vuờn hoa của Thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả.Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng củaThằng ngốc nữa...Rồi một buổi sáng sớm khi Công chúa thức dậy, có ai đóđã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìnbông hoa & chợt nhớ tới Thằng ngốc. "Một năm rồi Stupid không manghoa tới". Công chúa trở lại vườn hoa của Thằng ngốc.Trước mắt Công chúakhông phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồngrực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìnthấy Công chúa & một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
- Xin lỗi Công chúa ! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.
- Ồ không ! Thật là kỳ diệu ! Nói cho Ta biết đi, Ngươi đã làm thế nào vậy ?!
Lầnđầu tiên trong đời có người nói với Nó như vậy, mà lại là một Công chúanữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, Nó cười ngây ngô & lại say sưa nói vớiCông chúa về những bông hoa...Những ngày sau đó ngày nào Công chúa cũngđến vườn hoa của Thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tựmình tưới nước cho chúng. Ban đầu Thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồiNó cũng hiểu ra rằng Công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗinhớ Hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng Nó tròchuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằngngốc cố làm cho Công chúa vui những lúc Công chúa ở bên nó. Có một lầnThằng ngốc nói với Công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:
+ Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là...
* Vậy còn hồng xanh , Nó tượng trưng cho điều gì ?
+ Hồng xanh là tình yêu bất diệt ! thưa Công chúa, nhưng nó không có thật !
+ Vậy tại sao Nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt ?!
+Đó là một huyền thoại, thưa Công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồngmột cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nósẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.Đó là bông hoa có phép mầu, Nó sẽ chomột điều ước…
+ Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc & Hoàng tử sẽ trở về bên ta…
+Thưa Công chúa ! Không có điều gì là không thể xảy ra.Tôi tin nếu Côngchúa thành tâm biết đâu cây hoa mà Công chúa trồng sẽ nở ra một bônghoa hồng xanh.
+ Ta tin Ngươi…
Vàtừ hôm đó Công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng củamình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà Công chúa trồng mãi vẫn không nởmột bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ Thằng ngốc không bao giờdám nói.Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằngngốc không muốn thấy Công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câuchuyện về bông hoa hồng xanh & điều ước...Nhưng rồi Thằng ngốc mớithấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của Công chúanở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc khôngmuốn làm Công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao lacủa Nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nàocả....Rồi một đêm Thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiênnó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy.
- Stupid ! Sao Ngươi buồn thế ?!
- Ai vậy…
Ta là hoa hồng đây.
+ Hoa hồng ư ? Sao Ngươi có thể nói được.
+Ngươi ngốc quá, Ta luôn nói chuyện với Ngươi mà Ngươi không để ý đấythôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ Ngươi lắng nghekhông mà thôi. Có chuyện gì mà Ngươi buồn vậy ?
+ Ta…Ta đã trót nói dối Công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là Công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.
- Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy ? Ta nói cho Ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với Công chúa là có thật đấy.
- Sao cơ.Thế nghĩ là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không ?
- Ta biết..Nhưng ta không thể nói cho Ngươi được ?
- Tại sao chứ.? Ta xin ngươi đấy.
- Stupid à…Ngươi thật là ngốc quá, Ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ ?
- Ta…Ta muốn Công chúa có bông hoa hồng xanh.Ta muốn ước mơ của Công chúa trở thành sự thực.Ta không muốn thấy Công chúa buồn…
-Ôi Stupid.Ta không muốn nói cho Ngươi một chút nào, nhưng thôi đượcrồi, nếu Ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, Ta sẽ chỉ chongươi cách...
Vàhoa hồng ghé tai Thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có Thằng ngốcnghe rõ. Khuôn mặt Thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người tathấy Thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao & mỉm cười....
Sáng sớm hôm sau khi Công chúa vừa thức dậy thì người hầu của Nàng đã chạy vào:
+ Thưa Công chúa, thật không thể tin được, Người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa mầu xanh.
Côngchúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườnhoa. Trước mắt Nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoalấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời.




Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:
+ Thưa Công chúa !Hoàng tử đã thắng trận trở về.
Cólẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của Nàng nên không cần Côngchúa phải nói ra. Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đếnbên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa Hoàng tử đã trở về, chiếcáo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi Chàng trôngthấy Công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tayôm chặt Công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.
+ Cô bé của Ta ! Ta nhớ nàng quá.
Emgần như đã tuyệt vọng, Chàng biết không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang Chàng vềvới em.
+ Hoa hồng xanh ! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này !
+ Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho Chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh.
Vậy là Hoàng tử & Công chúa cùng đến vườn hoa của Thằng ngốc.
+ Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, Hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của Ngươi.
Stupidđã biến đi đâu mất.Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy Thằng ngốcđâu cả. Bên gốc hoa mà Công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựngngay ngắn. Chẳng hiểu Thằng ngốc đã biến đi đâu mất. Chỉ còn cơn gióthổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xaxưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim củamột kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và hồng xanh sẽ tạonên điều kỳ diệu...".

The end







Fated To Love You  Định Mệnh Anh Yêu Em ^o^

TOP

Chủ đề HOT Đóng


Hãy cùng góp sức vì một cộng đồng Trái Tim Yên Bái 2010

Như các bạn đã biết diễn đàn Trái Tim Yên Bái đã hoạt động được gần 20 tháng. Tuy là diễn đàn Yên Bái nhưng có mức phá ...


Xem