Sống là không chờ đợi...

Sống là không chờ đợi...

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏđược gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một góiđồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấybọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo nàytặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 nămnhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt,vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...
Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...

Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa.Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọctrong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn làcho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phảinếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ lypha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứnơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạngcho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...


Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loạikhỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốnnghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽlàm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (mộtngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mờimọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thểcô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi vềnhững chuyện bất hoà trước đây...

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăncác món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặtvãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôicòn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài ngườibạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói vớinhững người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mìnhchưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.

Giờđây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thểđem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằngmỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặcbiệt cả.

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốnđiều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởibản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì maimốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửiđược...

***



Sống là không chờ đợi...

Lúc này đang rất muốn đi bon chen, đú đởn, rất muốn lang thang blogcủa mọi người, muốn đi xem phim, rất muốn đi công viên Vầng Trăng đểđược chơi trò chơi và hét, muốn rất nhiều nhiều thứ... Định rằng thixong sẽ xử lý tất cả những cái muốn đó này.

Ơ nhưng sống là không chờ đợi cơ mà?

Biếtthế, có điều thứ hai là thi, những cái muốn đó không chờ thì ai học hộcho nhỉ? Rốt cuộc thì vẫn phải mai mốt mới làm được thôi.

Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn.

Và...

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?


Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.

Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?...
Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à
Fav Share FB
Fated To Love You  Định Mệnh Anh Yêu Em ^o^

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?


Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?

Đúng là ko nên đợi cái gì cả! Tớ muốn đi chơi,,nhưng phải đợi thi xong

TOP

Chủ đề HOT Đóng


Lệ quy và đăng ký cuộc thi Tiếng hát thành viên Trái Tim Yên Bái l ...

Chào mừng các bạn đến với cuộc thi Tiếng hát thành viên Trái Tim Yên Bái lần thứ II Sau một thời gian trưng cầu góp ý, ...


Xem